ĐƯỜNG SỐ 15
ĐƯỜNG PALANCA
ĐƯỜNG ISABELLE II
ĐƯỜNG SAINT ENFANCE
ĐƯỜNG LÊ LỢI
ĐƯỜNG LÊ THÁNH TÔN
Hướng Tây Nam – Đông Bắc nối đướng Lacotte (Phạm Hồng
Thái) khu nhà ga với đường Angier (Nguyễn Bĩnh Khiêm) khu thảo cầm viên.
Ban đầu đường này mang tên số 15. Đô đốc DE LA GRANDIÈRE
với quyết định ký ngày 1 tháng 2 năm 1865 đề nghị con đướng này cắt làm ba
đoạn: Phần Tây Nam đi Chợ Lớn gọi là đường Palanca, phần trung tâm gọi là đường
Isabelle-II và phần Đông Bắc gọi là đường Sainte-Enfance.
Nhưng chính quyền cộng hòa vào năm 1870, đòi hỏi phải thay
đổi một số tên đường nhất là các tên đường gợi nhớ thời đế chế. Tên Palanca
được chuyển đến một con đường ít người năm trong khu vực của bệnh viện Grall và
thảo cần viên. Tên Espagne được thế vào chổ tên ba con đường nói trên.
Trong bản đồ 1870 là 3 con đường
Trong bản đồ 1898 thống nhất còn một tên đường
Trong bản đồ 1943 tên đường đổi là Lê Lợi
Trong bản đồ 1958 là đường Lê Thánh Tôn
ESPAGNE. Để tưởng nhớ đến những người Tây Ban Nha tham chiến cùng
với người Pháp trong trận chiếm Sài Gòn.
PALANCA. Carlos Palanca Gutierez
là một sĩ quan quân đội, nhà sử học và nhà văn người Tây Ban Nha sinh ngày 24
tháng 5 năm 1819 tại Valencia và mất ngày 16 tháng 9 năm 1876 tại
Madrid. Ông chủ yếu được biết đến vì đã tham gia vào cuộc chinh phạt Nam
Kỳ cùng với quân đội Pháp.
Năm 1858, một cuộc viễn chinh chung Pháp-Tây Ban Nha theo lệnh
của Napoléon III và Nữ hoàng Isabelle II được phát động sau khi một số nhà
truyền giáo Công giáo, Pháp và Tây Ban Nha bị hành quyết, theo lệnh của vua Tự
Đức.
Carlos Palanca Gutiérrez khi đó là chĩ huy thứ hai của lực lượng
viễn chinh Tây Ban Nha ở Nam Kỳ và đóng quân ở Philippines. Sau đó, ông
nắm quyền tổng chỉ huy các tỉnh La Laguna, Tayabas và Batangas rồi lên đường
vào ngày 3 tháng 9 vào Nam Kỳ để hỗ trợ quân Pháp. Vào tháng 2 năm 1859,
ông được thăng cấp trung tá như một phần thưởng cho hành động của mình trong
trận đánh chiếm Saigón.
ISABELLA II (tiếng Tây Ban Nha: Isabel II de España; 10 tháng 10, năm 1830 - 9 tháng 4, năm 1904) là vị Nữ vương của Tây Ban Nha từ
năm 1833 đến năm 1868
SAINT ENFANCE. Dòng Chúa Hài Đồng, sau này là Dòng Thánh
Phao Lô. Tu biện này nằm tại đường Luro, về sau là Cường Đề và giờ là Tôn Đức
Thắng; ngó sang đầu đường Espagne (Lê Thánh Tôn),
Đạy là con đường mang nhiều tên nhứt trong tất
cả các con đường ở Sài Gòn xưa nay. Nó được biết đến nhiều là khu mua bán hơn
là khu vực cơ quan chánh quyền hay khu villa. Con đường này về mặt bố trí các
cơ quan chánh quyền và khu dân cư tương tự như đường La Grandiere (Gia Long, Lý
Tự Trọng).
Điểm xuất phát con đường này bắt đầu từ kênh
Thị Nghè, chạy dọc theo hông Thảo Cầm Viên theo bản đồ năm 1878 nhưng các bản đồ
thời kỳ sau không còn thấy nữa. Riêng thời VNCH có thể vì lý do an ninh cho xưởng
Ba Son, đoạn này cũng không được mở, nó chỉ phục hồi sau năm 1975.
Giờ bắt đầu từ phần đường giáp đường Roussea
(Angier, Nguyễn Bĩnh Khiêm) góc cuối Thảo Cầm Viên băng qua tu viện Saint
Enfance, gặp dại lộ Luro (Cường Đề - Tôn Đức Thắng) đến đường Phnom Penh (Chu Mạnh
Trinh), theo bản đồ năm 1878, chúng ta gặp xương quân giới cùa Pháp trước khi tới
ngả tư đường Hospital (Pasteur, Đồn Đất, Thái Văn Lung) .
Xương quân giới cùa Pháp
Qua ngả ba đường Thủ Dầu
Một (Thi Sách) là tới ngả tư với đường Paul Blanchy (Hai Bà Trưng). Bên trái là
khu nhà máy thuốc phiện thời Pháp. Khu vực này thời VNCH có Nha Chiêu Hồi địa
chỉ số 20, Nha Mỹ Thuật địa chỉ số 35. Ngoài ra thời Pháp thuộc còn có Garage Citroen của ông Henri Hospital số 37 đường
D’Espagne (Lê Thánh Tôn) Năm 1936,
Garage Citroen trực thuộc công ty Citroen với tên Công ty Xe hơi Viển đông
(Société Automobile d’Extrême-Orient). The SAEO đổi thành Xe Hơi Citroën Công
Ty (Société des Automobiles Citroën) năm 1969.

Các công sở xen lẫn tư gia vẫn còn tiếp tục.
Qua ngã tư này, chúng ta thấy bên tay trái một khu đất mà ngày xưa gọi là Parc
du Génie nơi thư giản cho nhân viên làm việc của văn phòng đối diện về sau là
nơi ở của các lính gác khu quân giới, Còn Bureau du Génie về sau là Hôtel de l'Inspection (Tòa Tham Biện) là nơi ngày xưa thường
tổ chức những Tour de l'Inspection cho các viên chức Pháp đi du ngoạn ra ngoài
thành phố Sài Gòn mỗi chiều. Thời VNCH nơi này trở thành Bộ Giáo Dục với địa chỉ
là số 70. Trong khu vực này còn có Nha Văn Khố số 64, Viện Khảo Cồ số 66. Đoạn
này bắt đầu xuất hiện bên đối diện Bộ Giáo Dục là khu thương mại kéo dài tới cuối
đường Lê Thánh Tôn.
Đi tới là một công viên có tên gọi ban đấu là Le Pages và
sau này là Chi Lăng, nhìn về đối diện, khi xưa là khu vực khách sạn La Favre mà
về sau trên nền của nó là khách sạn Continental. Chúng ta đã đến ngả tư Espagne
– Catinat Tự Do – Đồng Khởi).
Tại đây, có hotek Alfana thời Pháp về sau là hotel Atlas và tiệm mnay 007. Chúng ta bắt gặp một địa chỉ quen thuộc của dân Sài
Gòn xưa. Đó là quán La Pagode. Là một quán bán thức uống nhưng lại là nơi cung
cấp các loại bánh ngọt cho các đám tiệc, sinh nhựt, Noel, Quán này nằm trong chung cư 123 đường Catinat (Tự Do-Đồng Khời).
Đi tời nữa, chúng ta gặp một ngả ba lớn với đại lộ Nguyễn
Huệ. Tại đây về bên trái có nhà may Nap số 63, gần góc Nguyễn Huệ, trước Toà Đô Chánh, chuyên may và bán những bộ khăn trải bàn thêu rua rất đẹp và.văn phòng bán vè Air France nằm trong khu vực của
Eden. Bên tay mặt một khu vườn mà ngày xưa dành cho các viên chức làm việc cho dinh
Xã Tây thư giản. Trước 1975 nơi này có một bót cảnh sát.

Dinh xã Tạy còn được
gọi là Hotel de ville, là nơi làm việc của các quan viên chức thuộc địa để điều
hành và quản lý thành phố Sài Gòn. Thời VNCH, nơi này trở thành Tòa Đô Chánh tiếp
nhận công việc tương tự như thời Pháp Thuộc. Giờ nó là trụ sở UBND thành phố. Công
trình này trở thành một di tích được bảo quản. Đới diện nơi này là một bãi trống
đậu xe và một khoảng công viên lớn ngó sang rạp Rex. Bên kia ngả ba là Công ty xe hơi đầu tiên ở Saigon
Ippolito et Cie -Maison V. Ippolito - thành lập năm 1900, đại lý xe Peugeot và
cung cấp dịch vụ chuyên chở công cộng (public courier service - thư tín và
khách hàng-) đầu tiên giữa Saigon-Tây Ninh (24 tháng 10, 1901), sau đó đến Biên
Hòa, Bà Rịa và Vũng Tàu (Cap Saint-Jacques). Trụ sở nằm ở góc Nguyễn Huệ và Lê
Thánh Tôn, trước tòa Đô Chánh.





Đến cuối góc của Tòa Đô Chánh là ngả tư với đường Pasteur. Tại đây chúng
ta gặp hotel Central Palace, số 150 Pasteur nằm bên trái đường. Nhìn sang bên
kia đường về tay phải là phần sau cùa dinh Gia Long, còn mặt bên kia đường vẫn
là khu thương mại.
Qua phần sau của dinh Gia Long là ngả tư với đường Công Lý. Tại đây
hai bên đường là khu buôn bán chạy dài cho tới cuối cùng của con đường qua ca2c
ngả ba và ngả tư với Nguyễn Trung Trực, Thủ Khoa Huân, Trương Công Định, Nguyễn
Phi và Phạm Hồng Thái. Riêng tại khu vực sau chợ Bến Thành, ngày xưa có các của
tiệm nổi tiếng như Thảo Nam Sơn, Tiệm AN THÀNH, chuyên bán các loại huy chương quân đội,v.v..
NHỮNG HÌNH ẢNH XƯA VỀ ĐƯỜNG ESPAGNE





Đoạn Đường Lê Thánh Tôn - Sài gòn
Chúng ta cùng lang thang về đoạn đường Lê Thánh Tôn, một Sài
Gòn xưa trước 1975 phồn thịnh, một Saigon nay của 2018 và một tương lai 2070 rất
có thể sẽ trở thành thật – Xót xa buồn.
Những năm đầu thập niên 1970
Trên đoạn đường Lê Thánh Tôn, từ Trương Công Định (giờ là
Trương Định) đến Thủ Khoa Huân, nếu đi chợ Bến Thành từ hướng đường họ Trương
trở đi, tôi còn nhớ, nhà may Văn Cầm có khách hàng thuộc giới trung lưu từ 30
tuổi trở lên. Giới có tiền và sồn sồn loại này cũng hay may ở tiệm Văn Quân,
cùng đường Lê Thánh Tôn nhưng đi quá Thủ Khoa Huân, gần tới Nguyễn Trung Trực.
Giới trẻ không chuộng hai nhà may này mà thường tìm đến Đinh ở chợ Vườn Chuối
hoặc Hai Ve ở Tân Định, xế bên kia đường nhà may Văn Cầm là nhà thuốc Võ Văn
Vân do hậu duệ của ông là Võ Văn Ứng quản lý. Tam Tinh Hải Cẩu Bộ Thận Hoàn là
một trong những loại thuốc bán chạy nhất do cụ Vân, một ngự y của triều đình Huế
để lại. Nhờ thừa kế những loại thuốc gia truyền và có mạng lưới phân phối khắp
miền Nam, ông Ứng dư dả tiền bạc để làm ông bầu và mạnh thường quân của nhiều đội
đá banh Sài Gòn Gia Định.
Cửa hàng Nguyễn Văn Khương, bán nhiều hiệu máy may, máy vắt sổ
nhập từ Đức, Ý, Nhật phục vụ cho những ai hành nghề may mặc. Chủ nhân Nguyễn
Văn Khương là người miền Nam mập tròn, phúc hậu, nói năng rổn rảng; con của ông
là Nguyễn Văn Nguyễn học trường Thầy Dòng cũng có tướng tá giống ông, du học Thụy
Sĩ trước năm 75 rồi định cư luôn tại đó.
Cửa hàng bản doanh của dầu cù là Mac Phsu. Thời đó, khi nói tới
dầu cù là thì người ta nghĩ ngay đến hiệu Mac Phsu, trị bá bệnh, giống như dầu
Nhị Thiên Đường hoặc dầu khuynh diệp của Bác sĩ Tín. Cái logo của dầu cù là Mac
Phsu là chân dung màu xanh nước biển một phụ nữ búi tóc, quấn xà rông nên không
rõ bà này là Miên, Lào, hay Miến (bây giờ gọi là Myanmar) nhưng rõ ràng là dầu
này bán rất chạy. Cửa hàng chỉ bán sĩ, lúc nào cũng bận rộn đóng thùng phân phối
hàng đi khắp các tỉnh.
Cửa hàng bán thuốc quấn Cẩm Lệ, một đặc sản miền Trung do Bà
Cửu Ơí sản xuất. Chủ nhân của cửa hàng này là ông Lê Văn Hiệp, một cựu tay hòm
chìa khóa của “Cậu” Ngô Đình Cẩn. Ông Hiệp còn là chủ nhân khách sạn Embassy đường
Nguyễn Trung Trực, thuộc loại 4 sao vào thời có nhiều người Mỹ, cạnh cửa hàng
thuốc quấn Cẩm Lệ có một ngõ hẻm trong đó có nhiều gia đình làm chủ những sạp
trong chợ Bến Thành, buôn bán xong về đến nhà chỉ cách mấy bước.
Trong ngõ này có gia đình ông Sơn, có bà chị tập kết trở về
sau 75. Thời gian vui mừng đoàn tụ thì ít mà to tiếng cãi nhau thì nhiều. Bà chị
nói ông em là tay sai Mỹ Ngụy, ông em nói theo kiểu diễn nôm là giải fóng kái
kon kủ kẹt. Cũng may là bà chị không đưa ông em đi cải tạo vì bà này sau đó làm
chủ tịch phường, trong ngõ còn có gia đình ông Farouk theo đạo Hồi, chồng gốc
Pakistan vợ Việt. Sau 75, ông Farouk vẫn ở lại Việt Nam dù hợp lệ để lo giấy tờ
đưa gia đình về bển. Sau vài năm thấy không khá, ông tìm đường vượt biên, vì
thà làm thuyền nhân được Mỹ Pháp Úc cho định cư thì sướng hơn trở về bển. Giờ
đây, ông có một tiệm tạp hóa trên đường Senter, thành phố San José, tiểu bang
Cali.
Đi quá cái hẻm đó là đến tiệm vàng Nguyễn Thế Năng Nguyễn Thế
Tài, trước cửa có con cọp bằng đất sét to chần dần. Những ai tiền bạc rủng rỉnh
mà chưa bước chân vào tiệm vàng này thì coi như chưa phải dân chơi chính cống
bà lang Trọc. Sau khi thành công với nghề vàng bạc, chủ nhân còn bung ra với
nghề bông gòn, có nhà máy bên Gia Định sản xuất đủ loại bông băng. Hãng bông
gòn Bạch Tuyết lúc đó dường như là hãng ăn trùm về sản xuất băng vệ sinh cho phụ
nữ cho nên gia đình này đã giàu lại giàu thêm. Lúc đó, chàng đưa nàng đi chơi
mà nàng nói hôm nay em đeo Bạch Tuyết thì chàng phải biết phải làm gì. Nhà máy
Bạch Tuyết có một cái sân rộng trét xi-măng cho xe giao hàng đậu tạm nên vào
lúc gần Tết, con cái trong gia đình, toàn dân chơi thứ thiệt, biến sân thành
piste nhảy, tổ chức bal tiễn năm cũ, đón năm mới có đến mấy trăm mạng, toàn dân
chơi Sài Gòn chọn lọc, quần là áo lượt, ngựa xe như nước, thức ăn chọn lọc, một
dịp để biểu diễn nhảy những bước phăng-te-zi với những ban nhạc trẻ chơi đàn
guitar điện hạng A như Les Vampires, Rocking Stars hoặc Spotlights.
Mở ngoặc. Cỡ như Khánh Ly lúc đó cũng chỉ đi nhảy ké. Ta hãy
nghe ‘nàng’ kể: “Tôi hay bu theo đám bạn con trai. Đi nhảy đầm… ké, vì đôi khi
những nhà giàu có, dân trường Tây tổ chức bal famille tại nhà hoặc ở cercle,
làm sao chúng tôi được mời. Ấy thế mà cũng mò vào được cả đám. Băng chuyên nhảy
biểu diễn của chúng tôi có thêm Khánh, vua BeBop ở Tây về, có biết thêm Nguyễn
Thế Hùng, Nguyễn Thế Khanh tiệm vàng Nguyễn Thế Tài và mấy người con bên tiệm
vàng Nguyễn Thế Năng. Nhảy đầm thời đó là nhảy biểu diễn, lấy hay lấy đẹp chứ
không có chuyện lợi dụng nhau nên những cuộc nhảy với dân nhà giàu, chọn lọc thật
vui.
Đóng ngoặc.
Cách tiệm vàng anh em Tài Năng chừng năm sáu căn là tiệm vàng
Mỹ Lâm, cũng dân Bắc 54. Ông bà Mỹ Lâm có hai cô con gái rượu xinh xắn giữ chân
bán hàng cho bố mẹ. Cô chị lúc ngưng bán thường hay mang găng tay trắng, lái xe
Floride mui trần lượn phom phom trên đường phố Hòn Ngọc Viễn Đông, về sau,
thành hôn với một trung úy bác sĩ mới ra trường, ôi thật là môn đăng hộ đối,
theo tiêu chuẩn bấy giờ.
Buổi sáng năm 2018
Từ một nơi cách Lê Thánh Tôn nửa vòng trái đất, tôi bỗng nhớ
lại những căn nhà, những con người trên đoạn đường đó; đặc biệt chợt nhớ đến những
người Chàm chẩn bệnh và bán thuốc Nam tại đó.
Họ khoảng độ chục người, da ngăm đen, nhìn cách ăn mặc là biết
ngay. Nam cũng như nữ, mặc toàn trắng hoặc đen, quấn khăn trên đầu, nói giọng lớ
lớ, mang đòn gánh một đầu có rổ thuốc đan bằng tre.
Họ chia nhau từng nhóm một hoặc hai người, ngồi bệt xuống trước
một số các cửa hàng mà tôi còn nhớ ở trên, chào mời những người đi chợ Bến
Thành.
Khách của họ đa số là phụ nữ hoặc các bà nội trợ xách giỏ đi
chợ. Mỗi khi khách đồng ý, họ mời ngồi xuống để họ bắt mạch nơi cổ tay, đoán bệnh
rồi lôi trong rổ thuốc ra những loại dược thảo, mỗi thứ một chút, cẩn thận gói
vào giấy báo, trao cho khách và tính tiền.
Miền Nam gọi họ là người Chàm, miền Bắc gọi Chăm, có nơi còn
gọi Hời, Chiêm.
Sau này tôi mới biết họ là những người còn sót lại của một quốc
gia độc lập, phát triển, hùng mạnh và có văn hóa. Tính đến thế kỷ 15, quốc gia
của người Chàm trải dài từ phần đất bây giờ là phía nam Hà Tĩnh cho đến phần đất
bây giờ là Xuân Lộc.
Trải qua mấy thế kỷ, quốc gia của người Chàm từ từ được các
ông vua của Việt Nam “giải phóng.” Cuộc giải phóng cũng không phải ngon cơm.
Người Chàm khởi nghĩa mấy lần, lãnh tụ nổi tiếng của họ là Chế Bồng Nga từng
lãnh đạo nhân dân rượt mấy ông tướng nhà Trần chạy có cờ.
Năm 1389, Chế Bồng Nga tử trận sau khi trúng đạn tại trận Hải
Triều. Cái chết của ông khép lại một trang hùng sử trong lịch sử Chăm Pa. Ông
được xem là vị vua vĩ đại cuối cùng của vương quốc Chăm Pa vì sau khi ông mất,
nước Chăm không còn quật khởi như trước được nữa.
Giờ này, vết tích còn sót lại của người Chàm là những tháp gạch
màu nâu xếp chồng lên nhau ở rải rác Nha Trang, Ninh Thuận, Phan Rang.
Những năm đầu thập niên 2070
Trên một con đường lớn của Quảng Châu, và có thể là Thượng Hải
hoặc Bắc Kinh; người ta thấy vài người đàn ông và phụ nữ mặc quần áo bà ba trắng,
đội nón lá, đeo những túi đựng dược thảo.
Họ cũng nói giọng Quan Thoại lơ lớ, chèo kéo khách qua đường
để mời ngồi xuống bắt mạch chữa bệnh. Hai món thuốc tủ của họ là hà thủ ô và
xuyên tâm liên.
Một cậu học sinh Trung Quốc đi ngang qua tò mò dừng chân hỏi:
– Các vị dường như không phải gốc Hán?
– Cậu nói đúng
– Xin cho hỏi các vị từ đâu tới?
– Ông bà cố chúng tôi đến từ phía Nam, vùng đất trước kia gọi
là Cọng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
– À ra là như vậy. Thế thì các vị thuộc sắc tộc nào?
– Ông bà cố chúng tôi mỗi khi cầm phong bì đi khai mấy thứ giấy
tờ có khẩu hiệu “Độc lập-Tự do-Hạnh phúc” thường khai sắc tộc chúng tôi là
“Kinh.”
Xin hết
Tác giả : Châu Quang/Đàn Chim Việt